r/TwoXChromosomes
Jul. 23rd, 2025 01:18 pmr/TwoXChromosomes u/[deleted] (1.3k points) Phụ nữ không bao giờ có nghĩa vụ hay nợ nần gì ai trách nhiệm phải tố cáo các hành vi quấy rối tình dục
Tôi liên tục chứng kiến điều này diễn ra. Một người phụ nữ kể về trải nghiệm từng là nạn nhân của hành vi tình dục không mong muốn - dù đó là bị quấy rối tại nơi làm việc, phân biệt giới tính ở nơi công cộng, những lời bình luận khó chịu, bị tấn công hay hãm hiếp.
Phản ứng ngay lập tức trong phần bình luận sẽ luôn là: "Hãy tố cáo hắn ta đi! Bạn có trách nhiệm phải tố cáo hắn vì những người phụ nữ khác trong tương lai, dù bạn không quen biết họ!" Tôi chỉ muốn nói: Không, bạn không có nghĩa vụ đó. Cho đến khi đàn ông bắt đầu bình thường hóa việc lên tiếng chỉ trích những hành vi đáng khinh của những người đàn ông khác, và chấm dứt hoàn toàn những điều tồi tệ đó - ngay cả khi đó chỉ là "chuyện giữa những thằng đàn ông" - thì việc tố cáo một ai đó không hề đơn giản như người ta nghĩ.
Bạn có nghĩa vụ với bản thân mình phải giữ an toàn cho chính mình, và thật không may, việc tố cáo họ thường không hề an toàn. Việc tố cáo có thể khiến sự nghiệp của bạn gặp nguy hiểm, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe tinh thần và cảm xúc của bạn, thậm chí còn khiến bạn có nguy cơ bị bạo lực thêm nữa.
Vì vậy, không, bạn không nợ bất kỳ ai việc phơi bày những khoảnh khắc dễ tổn thương và đau đớn của mình. Bất kể bạn cảm thấy an toàn khi tố cáo họ, hoặc bạn muốn tìm kiếm sự hỗ trợ trước, thì hãy cứ làm như bạn muốn.
Những người chịu trách nhiệm ngăn chặn cái dịch bệnh khốn kiếp cho hành vi tình dục hóa mọi khoảnh khắc tồn tại của phụ nữ, chính là đàn ông. Đàn ông cần phải ngừng làm những điều tồi tệ này, và họ cần phải ngừng cho phép những điều tồi tệ này xảy ra mà không mảy may ra tay dập tắt chúng. Không bao giờ, dưới bất kỳ hình thức nào, việc ngăn chặn hành vi sai trái của ai đó là trách nhiệm của nạn nhân. Trách nhiệm hoàn toàn thuộc về những kẻ gây án.
P/s:
Có nhiều bình luận khá thú vị. Tôi thấy nhiều người đang hiểu sai rằng tôi đang ủng hộ việc không tố cáo, trong khi bài viết của tôi hoàn toàn không nói vậy. Tôi chỉ muốn khẳng định rằng bạn không có trách nhiệm phải tố cáo.
Một số người đang phản đối lập luận rằng trách nhiệm luôn và mãi mãi thuộc về những kẻ gây án. Xin nhắc lại lần nữa: Trách nhiệm trong một vụ tấn công KHÔNG BAO GIỜ là trách nhiệm của nạn nhân. Nạn nhân KHÔNG BAO GIỜ có trách nhiệm phải tránh không để bị tấn công. Chúng ta không nói những lời vô nghĩa này về bất kỳ tội ác nào khác.
Trách nhiệm đối với bất kỳ tội ác, tội lỗi nào cũng đều thuộc về kẻ gây án. Việc nói rằng họ không cảm thấy tội lỗi không làm thay đổi việc ai mới là người phải chịu trách nhiệm. Việc nói rằng họ không coi điều mình đã làm là sai, không loại bỏ gánh nặng trách nhiệm của họ. Đây không phải là vấn đề về cảm xúc của họ. Đây là vấn đề về cách chúng ta đối xử với các nạn nhân. _____________________ Link Reddit: https://redd.it/o3h94b _____________________
u/missus_andry (551 points) Tôi từng bị tấn công tình dục ở một quốc gia xa lạ, nơi nổi tiếng là một "hòn đảo tiệc tùng". Tôi đã trình báo vụ việc ngay lập tức, và trải nghiệm đó gần như tồi tệ ngang với chính vụ tấn công.
Bạn có thể thấy rõ ràng họ cho rằng đó là lỗi của tôi và thực sự không hề quan tâm. Thật đáng nhục nhã.
u/esnekonezinu (155 points) Tôi hiểu cảm giác của bạn. Tôi đã trình báo vào mùa hè năm ngoái và đến giờ vẫn kinh ngạc về mức độ tồi tệ của tất cả những người liên quan. Kiểu như... tôi không mong chờ họ sẽ tin hay thậm chí là coi trọng lời tôi nói, nhưng việc họ bảo tôi nên biết ơn thì quả thực là điều tôi không thể ngờ tới, haha. Hay cả viên cảnh sát điều tra và phiên dịch viên của tôi còn tự do nói rằng họ ghen tị với kẻ đã hãm hiếp tôi khi họ nghĩ rằng tôi không hiểu ngôn ngữ họ nói.
Tôi rất tiếc khi bạn cũng phải trải qua những trải nghiệm tồi tệ như vậy. Toàn bộ hệ thống "công lý" này thật sự thối nát. ____________________
u/pIantm0m (220 points) Ngay cả khi chúng ta có trình báo, cũng chẳng ai lắng nghe cả. Tôi đã cố gắng tố cáo bạn trai cũ của mình – kẻ đã cưỡng hiếp tôi khi tôi còn là trẻ vị thành niên. Hắn ta sau đó còn tiếp tục cưỡng hiếp một bé gái 12 tuổi sau khi tôi chia tay hắn.
Chỉ chưa đầy hai phút kể từ khi tôi bắt đầu kể, một người đàn ông đã thẳng thừng nói: "Ừ, chúng tôi không giúp được gì cho bạn đâu," rồi xua tôi đi. Ngay cả cục bảo vệ trẻ em (CPS) cũng không làm gì cả.
Tôi đã cố gắng hỏi tên viên cảnh sát điều tra từ một người bạn chung, một người có em họ là nạn nhân sau tôi, nhưng anh ta không muốn liên quan gì. Đơn giản chỉ là hỏi dì của mình tên và thông tin liên hệ của viên cảnh sát đó thôi cũng là quá sức đối với anh ta, vì anh ta bực mình khi tôi "chưa vượt quên được kẻ lạm dụng và vẫn còn bị ám ảnh bởi hắn ta." Bạn nói hoàn toàn đúng. _____________________
u/kudrasan2 (197 points) Cảm ơn bạn! Tôi hoàn toàn đồng ý với điều này!
Chị gái tôi bị lạm dụng năm 13 tuổi bởi một người đàn ông 21 tuổi, kẻ đó cũng đã lạm dụng một bé gái 11 và 12 tuổi. Cảnh sát biết được vụ việc của chị tôi, tách chị ra khỏi trường học và gia đình tôi phải ra tòa để chị có thể làm chứng chống lại kẻ đó. Hắn ta đã phải vào tù, và tôi rất biết ơn vì điều đó. Tuy nhiên, sau đó, gia đình tôi phải sống trong sự khủng bố. Hóa ra kẻ đó có liên quan đến một băng nhóm và chúng khiến cuộc sống của chúng tôi trở nên khốn khổ, trong khi trước giờ chúng tôi là một gia đình yên bình và đầy yêu thương.
Năm năm sau đó, năm tôi 17 tuổi, tôi bị đánh thuốc mê và hãm hiếp tại một đám cưới mà tôi được một cậu bạn cùng trường mình thích mời đến. Kẻ gây án không phải cậu ấy, mà là một phù rể (30 tuổi). Tôi đã giữ im lặng lâu nhất có thể, vì tôi đã chứng kiến câu chuyện của chị gái tôi tàn phá gia đình như thế nào. Rồi đến năm tôi 30 tuổi (bỏ qua tất cả những sự lạm dụng khác mà tôi đã phải chịu đựng từ đàn ông, có lẽ vì tôi không được trang bị kĩ năng cũng như không có đủ sự tự tin để nhận ra những kẻ đồi bại đó), tôi lại bị đánh thuốc mê một lần nữa bởi một người đàn ông đồng tính rất thành đạt và điển trai.
Tôi phải nằm viện 11 tiếng đồng hồ và cơ thể tôi không thể nhớ cách thở vì loại thuốc hắn ta đã bỏ vào miệng tôi khi tôi đang ngủ trên ghế sofa. Cảnh sát định bắt hắn vào ngày hôm sau. Nhưng rồi tôi không nhận được tin tức gì từ họ, nên vài ngày sau tôi đã liên lạc lại, và họ bắt đầu thuyết phục tôi đừng buộc tội. Chuyện này rất kỳ lạ, tôi không thể hiểu nổi. Cho đến khi tôi phát hiện ra cha của hắn ta là ai. Cha hắn là một trong những người giàu có nhất trong cộng đồng của chúng tôi, đồng thời là một luật sư rất thành công và cũng sở hữu một trung tâm hàng không nữa.
Tôi đã rất suy sụp khi điều này lại xảy ra với mình. Làm sao tôi có thể đưa vụ này ra tòa khi cảnh sát thậm chí còn không đứng về phía tôi, mặc dù chúng tôi có bằng chứng cụ thể: một lời thú tội qua tin nhắn và thứ thuốc mê được tìm thấy trong cơ thể tôi tại bệnh viện. Tôi còn có chứng động kinh, căn bệnh này dễ tái phát khi căng thẳng, vậy nên tôi không thể đặt bản thân vào tình cảnh đó. Tôi cần được chữa lành, nếu không tôi sẽ chết mất.
Điều gây tổn thương lớn nhất cho tôi không phải là việc bị đánh thuốc mê và cưỡng hiếp, mà là cách xã hội đã khiến tôi cảm thấy về bản thân mình. Cách họ sỉ nhục tôi và khiến tôi cảm thấy bản thân phải chịu trách nhiệm cho hành động của những người đàn ông này. Cách tôi bằng cách nào đó phải chịu trách nhiệm cho những hành động trong tương lai của họ bởi chúng ta có một hệ thống tư pháp không công bằng.
Sự thật là mọi người cần phải làm điều đúng đắn cho bản thân trong hoàn cảnh cụ thể của họ, chứ không phải trình báo. _____________________
u/[deleted] (22 points) Đôi khi, một người chỉ có thể nghĩ đến những bước đầu tiên của quá trình chữa lành, và đôi khi, những bước đó sẽ khởi đầu bằng việc đi thật xa khỏi tình huống tồi tệ hiện tại, càng nhanh càng tốt. Đây là một lựa chọn cá nhân mà tôi tin rằng không thể bị dán nhãn là "đúng" hay "sai", bởi vì con đường chữa lành sẽ khác nhau đối với mỗi người.
Nhưng những người bị áp bức sẽ không bao giờ có được điều tốt đẹp hơn nhờ vào lương tâm của kẻ áp bức. Phụ nữ phải lên tiếng, chúng ta phải giữ vững lập trường khi bị đẩy lùi, chúng ta phải chiến đấu ngay cả khi chúng ta biết mình sẽ thua. Bởi vì có lẽ người phụ nữ tiếp theo sẽ không phải chiến đấu vất vả đến thế. Và có lẽ người phụ nữ sau đó nữa sẽ không phải chiến đấu chút nào. _____________________
u/hangryandanxious (10 points) Hmm. Tôi nghĩ việc ủng hộ hoặc khuyến khích ai đó tố cáo là điều chấp nhận được, nhưng quấy rối hay gây áp lực buộc họ phải tố cáo thì không. Cách diễn đạt và dụng ý rất quan trọng để phân biệt giữa những gì nên và không nên nói với nạn nhân khi đề cập đến việc trình báo. Việc được nghe rằng mọi người sẽ ủng hộ quyết định tố cáo của tôi là một phần quan trọng giúp tôi có đủ sức mạnh để thực hiện việc trình báo. _____________________
u/Resitance_Cat (13 points) ĐÚNG VẬY! Cảm ơn bạn! Tôi hoàn toàn đồng cảm với sự bực bội của bạn trước cái kiểu "hãy tố cáo hắn đi nếu không thì bạn là một kẻ thật tồi tệ" hay "hãy tố cáo hắn đi nếu không thì đó là lỗi của bạn."
Không! Kẻ gây án mới là kẻ tồi tệ và đó sẽ LUÔN LUÔN là lỗi của CHÚNG! Hãy sống sót. Hãy tự chăm sóc bản thân mình tốt nhất có thể. Chỉ vậy thôi! _____________________ Bài đăng của bạn Trường Nguyễn trong group: https://ift.tt/a3hm9WR
(Feed generated with FetchRSS https://fetchrss.com/feedLink?w=674942ca0e728b30580fdc22)